[Deep in heart] [Phần I] Chap 1

Chiếc máy bay từ từ cất cánh. Những ngôi nhà dần dần bé lại, nhỏ xíu. Bầu trời mở ra trước mắt. Trời trong xanh đến lạ. Những đám mây trắng lững lờ trôi, bao bọc cả chiếc máy bay, gần đến mức có cảm giác đưa tay ra là có thể thu lại tất cả.

Tách….tách…tách….Những âm thanh liên tiếp vang lên. Mọi người đổ dồn ánh mắt về nơi phát ra tiếng động. Gần 1 ô cửa sổ, đôi bàn tay cầm chiếc máy ảnh không ngừng bấm. Bất giác có linh cảm lạ, chủ nhân chiếc máy ảnh quay vào bên trong. Thấy mọi ánh mắt đều hướng về phía mình, người tò mò, người thích thú, người lại khó chịu….người đó hiểu ra nãy giờ mình đã làm phiền họ. Nhanh nhẹn cúi đầu xin lỗi, người đó hướng mọi người mà nở nụ cười tươi nhất có thể. Chẳng mấy chốc, mọi người tìm cho mình việc để giết thời gian, người đọc báo, người nghe nhạc,…chẳng mấy ai còn để ý đến chủ nhân chiếc máy ảnh ban nãy, người nãy giờ vẫn tiếp tục công việc chụp ảnh của mình, tất nhiên là sau khi đã tắt âm chụp. Người đó tỏ ra rất hạnh phúc dù chỉ chụp trời và mây. Ngắm lại những tấm hình trong máy, nụ cười hài lòng thoáng ẩn hiện. Cất máy ảnh vào túi, đeo tại nghe, người đó khe khẽ hát theo bài hát, mắt vẫn hướng ra vùng trời rộng lớn bên ngoài, mỉm cười…
/.Sắp đến rồi/

Sân bay ồn ào tấp nập. Người người đi lại dọc ngang. Cậu con trai bước ra khỏi cửa sân bay. Cậu ăn mặc khá gọn gàng. Áo phông, quần bò. Hết!. Đơn giản mà không xoàng xĩnh. Cậu đeo kính mát, trên vai đeo chiếc balo khá lớn, tay kéo vali. Cậu sải bước ra khỏi cửa. Hít 1 hơi /.Tôi đến rồi đây/. Cậu gọi 1 chiếc taxi về thẳng khách sạn.

Nhận phòng xong, cậu nằm phịch xuống giường. Chuyến đi không dài, nhưng là lần đầu tiên cậu đi máy bay. Tối hôm trước cậu đã háo hức đến không ngủ được. Và còn háo hứng hơn về nơi mình sắp đến. Cậu lim dim. Khẽ hít 1 hơi thật sâu rồi lại thở ra thật mạnh, mắt vẫn nhắm nghiền, trên môi vẽ ra nụ cười nhạt nhẽo. Từ bao giờ nhỉ? Cũng chẳng nhớ là từ bao giờ cậu lại có cái thói quen thở dài ấy. Chẳng suy nghĩ gì cũng thở dài. Đang ăn cũng thở dài. Nghe nhạc, đọc sách cũng thở dài. Riết thành thói quen khó bỏ, cậu cũng chẳng có ý sửa. Cậu lại cười. Sửa làm sao được chứ. Tự nhiên hít vào thở ra thì sao cậu ngăn được. Mở mắt. Trước mắt cậu là 1 màu be trơn nhẵn. /.Dù gì cũng đã ở đây rồi/. Xua xua tay như để gạt đi cảm giác sắp đến, cậu ngồi dậy, đi lại ngó nghiêng căn phòng. Phòng đầy đủ tiện nghi, nơi nào cũng sạch bóng. Cậu xếp đồ vào tủ, cậu còn ở đây lâu. Xếp xong lại ngồi thừ trên ghế. Quyết không để tâm trạng lúc nãy quay trở lại, cậu mở nhạc, chọn lấy 1 bộ quần áo và hướng về phía nhà tắm. Xả đầy nước vào bồn, cậu khẽ ngâm mình trong làn nước mát. Mệt mỏi dường như tan biến. Nhắm mắt. Cả khuôn mặt chìm xuống.

Chuông điện thoại reo. Cậu uể oải trồi lên với lấy nó.

– Alô!

…………..

– Vâng. Con đến nơi rồi.

…………..

– Con biết mà. Cả nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Con tự lo được. Ở đây thứ gì cũng có, mẹ đừng lo.

……………..

– Vâng. Con chào mẹ.

Thảy chiếc điện thoại ra xa. Chìm xuống nước lần nữa. Cậu chỉ chịu trồi lên khi không còn dưỡng khí. Quyết định đứng dậy, với chiếc khăn tắm trắng tinh, nhẹ nhàng lau người rồi mặc vào bộ quần áo vừa chọn. Cậu nhỏ người, quần áo làm cậu trông tốt hơn 1 chút.

Những bản nhạc vẫn nối đuôi nhau phát ra. Đứng ở cửa sổ, cậu phóng tầm mắt xuống dưới. Xe cộ đi lại tấp nập, người đi bộ cũng vội vàng. Thời gian, chẳng tha ai cả. Cậu khẽ lắc lắc bộ tóc vẫn còn ướt. Cầm điện thoại lên, tìm số, call.

– Alô! – Đầu dây bên kia bắt máy.

– Hyung. Em đến rồi.

– Đến? Đến đâu? – Người bên kia ngơ ngác.

– Em đang ở khách sạn. Hyung đến ngay được không? Em muốn gặp hyung.

– ………..

– Vâng. Hyung đến nhanh nhé.

Cậu khẽ mỉm cười. Người đầu tiên cậu gặp.

Nhận cuộc gọi, cậu đi xuống. Hyung mà cậu muốn gặp đang ngồi ở ghế chờ.

– Hi hyung! Hyung đến nhanh thật. – Cậu toét miệng.

Người kia nhìn cậu ngồi xuống, mãi sau mới lên tiếng.

– Em làm hyung bất ngờ quá. Mà đến từ khi nào, lâu chưa?

– Em vừa mới đến thôi.

– Vậy sao không nghỉ ngơi đi? Đi máy bay hả?

– Vâng. Máy bay. Em không mệt. Em muốn đi chơi. – Cậu ra bộ nhõng nhẽo.

– Đi chơi? Thằng nhóc này….vừa đến đã chơi.

– Sao? Không được ạ? Vậy thôi để em đi 1 mình vậy. – Cậu vờ quay đi.

– Hyung đâu bảo không được. Chỉ là….bay như thế rồi còn sức mà đi chơi không?

– Chuyến bay có vài tiếng thôi mà. Thế hyung dẫn em đi đấy nhá.

– Ừ thì đi. Mà đi đâu?

– Em không biết. Vậy mới gọi hyung chứ…

– Ừm. Thôi được rồi. Cứ đi đã.

2 người đứng dậy, bắt đầu cuộc vui chơi. Cả chiều hôm đó, hyung dẫn cậu đi hết nơi này đến nơi khác. Cậu vui vẻ, hớn hở ở mọi nơi cậu đi qua. Họ nói chuyện trên trời dưới bể.

– Mà em đến đây là đi chơi thôi hả?

– Không hyung ạ. Công ty cử em đi học. May mắn thay lại học ở đây. Tranh thủ gặp được hyung. – Cậu quay sang cười hì hì.

Hyung quay sang cậu, định hỏi gì đó, nhưng rồi lại thôi. 2 người rong ruổi đi mọi nơi có thể đến. Tối muộn, cậu trở về khách sạn.

Nằm trên đống chăn đệm, cái cảm giác vui vẻ ban chiều bỗng bốc hơi. Giờ đây, cậu lại còn có 1 mình.

Rì….rì…Tin nhắn đến. Chẳng cần đoán cậu cũng biết là ai.

“Yahhhhhhh. Đến nơi chưa hả? Sao không nhắn hyung 1 tiếng?”

Tay cậu nhanh nhẹn trên mặt điện thoại.

“Em đến nới an toàn. Đi chơi với Hannie hyung đến giờ mới về. Sorry hyung vì không liên lạc sớm nha ”

Send. Người nhắn tin với cậu nhiều nhất bây giờ chỉ có người này, Hyukie hyung.

Rì….rì…

“A. Vui ghê. Ước gì hyung cũng được đi cùng ==’”

“Hyung thật là…Cứ đợi đó. Em sẽ tìm đến tận nơi rồi bắt hyung dẫn đi chơi. Đến lúc đó đừng có mà trốn đấy 

“Ok ok. Cứ đến đây. Mà chơi thế không mệt à? Đi ngủ đi”

“Ưm….Có hơi mệt. Em đi nghỉ trước nha. Bye~ hyung, mai nói chuyện sau. Ngủ ngoan”

“Ngủ ngoan”, cậu mỉm cười bấm send. Cậu thích dùng từ đó. Thân thiết hơn. Trở vào phòng tắm, xả nước rồi tắm qua loa. Đứng dưới vòi sen, cậu lại như muốn dòng nước đó gột sạch cái cảm giác thường trực trong lòng. Và khi không mấy khả quan, cậu uể oải lau khô đầu tóc rồi bước lên giường. /.Mai còn có việc phải làm/. Cậu tự nhủ rồi nhắm mắt chờ đợi giấc ngủ kéo đến.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: